NỤ CƯỜI VÀ NƯỚC MẮT – CHAP 7

2 Th9

 

002 (2)

– Yunho… Yunho …  em sao rồi?

Kim thần lo lắng hỏi.

– Ta không biết, có hai ngày không ăn gì mà ta cảm thấy chân tay rã rời, không còn sức lực.

– Em còn tưởng mình vẫn là thần tiên à? Không ăn làm sao mà sống được. Em đã là người phàm rồi. Phải, đúng rồi, bọn họ không cho em ăn à?

Kim thần vừa nói, bàn tay đã nắm chặt lại.

– Không phải đâu! Là tự ta không ăn.

Yunho nói rồi nhoẻn miệng cười với Kim thần. Cậu có hơi bất ngờ khi Kim thần lại gọi cậu thân thiết đến vậy … trước giờ vẫn gọi là “ngươi”, xưng “ta” … Cậu bối rối không biết xưng hô thế nào cho phải đành cười trừ …

– Thật không? Em đừng gạt ta… Yunnie, em không cảm thấy gần đây em rất lạ hay sao. Em xem, đây là gì vậy?

– Đây gọi là cười, Người hiểu không? Tức là vui đấy!

Cười? Vui?

– Yunho! Yunho!

Có người đang gọi, Yunho còn cảm nhận được có một bàn tay đang vỗ nhẹ lên má mình. Cậu mở mắt, gương mặt quen thuộc của Changmin hiện ra.

– Trời sáng rồi! Dậy đi! Bác sĩ nói cậu đã hết sốt rồi! Còn làm bộ nằm trên giường giả chết hả? Ngủ mà cũng không ngủ cho tử tế, nằm mơ cũng cười, cậu mơ thấy ai hả?

Changmin vẫn cứ lớn tiếng như trước, nhưng sắc mặt có vẻ rất mừng rỡ. Từ khi nghe bác sĩ nói Yunho không có gì đáng ngại nữa, Changmin hớn ha hớn hở.

Đầu óc Yunho vẫn còn chưa xác định được đâu là mộng, đâu là thật, hai mắt trân trối nhìn người con trai đang ngồi trước mặt.

– Dậy đi!

Changmin bị cậu nhìn đến phát ngượng, cầm gối đập lên đầu Yunho.

Yunho đột nhiên nhớ tới chuyện Changmin nói không muốn nhìn thấy mặt mình nữa, sắc mặt khẽ trầm xuống, giãy giụa chống tay định xuống giường.

– Này! Này! Cậu định đi đâu đấy? Tôi gọi cậu dậy ăn cháo thôi mà! Hị hị, đích thân quản gia Park nấu cháo đậu xanh, còn có cả dầu vừng nữa, thơm lắm! Không phải lúc nào cũng được lão già ấy nấu cho ăn đâu …. Hihi…

Yunho như không nghe thấy gì, cố gắng lao ra khỏi tầm mắt của Changmin.

– Yunho, tôi thế này mà cậu vẫn còn giận à! Tôi chẳng…

Vừa nói, Changmin vừa trừng mắt lên, tay giơ cao như muốn đánh Yunho. Yunho vội rụt người, nhắm tịt mắt lại. Một lúc lâu sau, cậu mới he hé mắt ra, chỉ thấy Changmin đang cười cười với mình, nụ cười rất giảo hoạt.

– Được rồi, được rồi. Coi như tôi sợ cậu. Người đâu mà cố chấp thế. Tôi thay đổi ý kiến được không? Bây giờ điều tôi muốn nhất là có một đứa em trai.

– ???

Nhất thời Yunho cũng không hiểu anh ta muốn gì.

– Ngu như heo!

Changmin lại cầm cái gối đập cho Yunho một cái, lớn tiếng mắng:

– Tôi muốn cậu làm em trai, có được không?

Yunho mở tròn mắt ngạc nhiên, nhìn trân trối khiến Changmin đỏ bừng mặt.

Để che đậy sự lúng túng của mình, Changmin vội bê bát cháo lên, thô lỗ quát:

– Ăn hết đi!

Không ngờ Yunho vẫn muốn xuống giường, giãy giụa mỗi lúc một mạnh, không ngừng đưa tay ra hiệu.

– Cậu muốn chết hả? Người ta đã hạ mình phục vụ cậu thế này rồi mà còn muốn đi?

Changmin trở mặt gắt lên:

– Đừng có mà quá đáng!

Yunho ngẩn ra, nhưng vẫn khua khoắng chân tay đòi xuống giường.

Bà Shim nghe thấy tiếng hét ầm ĩ của Changmin, vội vàng chạy qua xem, thấy Yunho hoảng hốt nhìn mình, còn thằng ngốc con mình thì đang mặt đỏ tía tai trừng mắt lên nhìn thằng bé.

– …

Yunho cuống quýt ra hiệu bằng tay với bà Shim.

– Được rồi! Nhanh lên! Để mẹ đỡ con!

Bà Shim vội vàng chạy tới đỡ Yunho.

– Mẹ? Làm sao thế?

Changmin ngớ người ra nhìn Yunho đang hoảng hốt xỏ chân vào đôi dép để dưới giường.

– Sao cái gì mà sao? Bảo mày học cách ra hiệu tay thì không chịu học! Thằng ngốc!

Bà Shim trừng mắt lên nhìn con trai, rồi bật cười vui vẻ. Khi Yunho thư thái bước ra từ nhà vệ sinh, gã ngốc Changmin đã xấu hổ chạy đi đâu không biết.

———————————————————————————

 Gần đây Changmin không trốn học nữa, số lần về nhà cũng ngày càng nhiều hơn. Bà Shim có khi cố ý trêu:

– Nhóc con, dạo này sao ngoan thế?

– Kệ con! – Lần nào Changmin cũng hung hăng hét lên như thế.

– Có phải vì em trai con không? Bà Shim vẫn tiếp tục trêu con trai.

– …

Thay đổi lớn nhất của Changmin chính là gần đây rất hay đỏ mặt. Lúc này, mặt anh ta đang đỏ bừng, không nói được câu nào.

Yunho rất thích ngắm hoa, cậu xin cả nhà để mình chăm sóc toàn bộ hoa trong vườn. Đến kỳ nghỉ hè, ngày nào Yunho cũng ngắm hoa đến ngây người ra. Changmin tỏ vẻ coi thường:

– Cậu không thấy vô vị à? Ngày nào cũng chơi cái trò chán ngắt này!

Yunho mỉm cười nhìn người anh nuôi, lấy tay ra hiệu:

– Bọn chúng đều có tâm hồn cả mà.

Động tác của cậu thanh nhã, không nhanh mà cũng không chậm, nét mặt cũng rất thư thái, như một nghệ sĩ đang múa vậy.

Changmin không hiểu ý Yunho muốn nói gì, nhưng ở với nhau khá lâu, dù sao cũng có thể đoán được phần nào ý của cậu.

Trong nhà có một cây đàn Piano, mỗi ngày mấy cô giúp việc đều lau chùi đến đen bóng lên. Yunho rất tò mò, không hiểu sao không có ai đàn bao giờ. Cây đàn này rốt cuộc là của ai?

Một buổi trưa, ánh mặt trời nóng bỏng như đang thiêu cháy vạn vật dưới mặt đất. Cả nhà họ Shim đang ngủ trưa, còn Changmin thì đã ra ngoài chơi. Gần đây thời gian anh ta ở nhà đã nhiều đến mức khiến Bà Shim bắt đầu cằn nhằn, sao tất thối lại vứt lung tung, sao muộn thế này mà vẫn lên mạng không chịu đi ngủ, giờ thì bà đã rất giống một bà mẹ bình thường rồi.

Changmin bị mẹ nói cũng bực mình, cãi lại mấy câu, nào là mẹ nói nhiều thế không chán à, nào là sắp mãn kinh rồi đấy mẹ ơi… Sau đó, cứ mẹ một câu, con một câu, cãi qua cãi lại, thông thường đều là Changmin không chịu nổi phải bỏ chạy.

Nghĩ tới đây, Yunho bất giác mỉm cười, ngôi nhà này vì có thêm một “gã vô lại” đáng yêu mà ấm áp hơn rất nhiều.

Yunho càng lúc càng thích cười hơn, gặp ai cậu cũng cười tít mắt lại. Changmin cũng hay nói:

– Đúng rồi! Cười lên mới xinh chứ! – Nghĩ đến Changmin, Yunho lại mỉm cười.

Lúc này, trong đại sảnh rộng lớn không có người nào, hơi lạnh của máy điều hoà phảng phất mùi hương, thoang thoảng của hoa nhài. Ở nơi mát mẻ cách biệt với thế giới bên ngoài này, Yunho không hình dung nổi cái nắng oi ả của mùa hè ngoài đường phố. Cậu cảm thấy mát lạnh, trong lòng cũng rất thư thái. Đi qua đi lại, Yunho cảm thấy vô vị, bèn đi ngắm hoa, đi tắm, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây Piano kê ở góc phòng.

Cây đàn đen bóng, sáng như mái tóc dài của Yunho. Yunho lè lưỡi với bóng của mình hiện lên trên nước sơn đen bóng. Sau khi đưa mắt nhìn quanh quất không thấy ai, một cảm giác hiếu kỳ mãnh liệt chợt dâng lên…

Yunho nhẹ nhàng mở nắp đàn, những phím đàn trắng như tuyết lộ ra trướcmắt. Yunho đưan ngón tay, khẽ ấn nhẹ xuống các phím đàn thì nghe thấy những âm thanh thánh thót.

– Cậu làm cái gì thế?

Một giọng nói đầy tức giận vang lên sau lưng Yunho, khiến cậu giật bắn mình.

– …

Yunho vuốt ngực, quay đầu lại, thấy Changmin đang lạnh lùng từ từ bước tới.

 … Nghẹt thở.

– …

 

P/S:  Cuối cùng thì mình cũng đẩy lùi được cơn làm biếng và nghỉ lể nên cũng làm được kha khá chương rồi … sẽ cố gắng post đều đặn … hihihi

Cám ơn các bạn đã ghé nhà mình và để lại lời nhận xét cũng như ủng hộ mình một lần nữa nha :)))))))))))))

 

 

Advertisements

NỤ CƯỜI & NƯỚC MẮT – CHAP 6

29 Th8

tone_yellow_ver_8

Tối hôm ấy, nhà họ Shim náo loạn cả lên… Cậu chủ trở về!

Đã cả tháng nay Changmin cố ý không về nhà, vì vậy, khi anh ta chạy vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi, gặp ai cũng hét lên hỏi: “Yunho về chưa?” thì mọi người kinh ngạc thế nào, chắc không cần nói cũng có thể tưởng tượng ra được. Tiếp tục đọc

NỤ CƯỜI VÀ NƯỚC MẮT – CHAP 5

29 Th8

f8ed3ef17891d5b4_yunho_evisu_ss2010_2

Đến nhà họ Shim được một tuần, một hôm, vừa đi học về đến cửa Yunho đã bị bà Shim kéo vào. Trông bà có vẻ rất phấn khởi:

– Tối nay, Minnie sẽ về nhà ăn cơm đấy! Tự nó nói ra nhé! Con thấy không, trong lòng nó vẫn còn cái nhà này! Mẹ biết mà! Tất cả đều là nhờ công của con cả đấy!  Tiếp tục đọc

THE CURSE – CHAP 4

29 Th8

 

13

 

Tự nhiên phòng 5 người giờ chỉ còn có mình tôi và Shim Changmin.

Tôi vẫn còn đang bối rối, chẳng hiểu gì hết, Changmin nãy giờ lại chỉ nói được đúng 2 câu. Tiếp tục đọc

NỤ CƯỜI & NƯỚC MẮT – CHAP 4

25 Th8

8

Chỉ trong nháy mắt, Cậu đã không nhìn thấy bóng Kim thần đâu nữa. Quang cảnh xung quanh trở lại bình thường.

Yunho giãy giụa, ngồi bật dậy trên giường, ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ đã thấy bầu trời trắng nhờ. Xa xa, đường chân trời ánh lên sắc hồng. Trời sáng nhanh vậy sao? Mười chín năm đã qua rồi ư? Tiếp tục đọc

THE CURSE – CHAP 3

25 Th8

GẶP GỠ

4

Nắm chặt cuốn nhật ký trong tay, tôi bần thần nhìn mãi trang cuối. Từng dòng … từng dòng chữ cứ cuộn xoáy tạo nên suy nghĩ rối rắm.

Rốt cuộc, tôi vụt chạy vào nhà tắm, cởi phăng chiếc áo sơ mi chỉ bằng một động tác, rồi nhìn chằm chằm vào lưng mình. Tiếp tục đọc

HÀN TUYẾT CA PHONG – DẪN NHẬP

24 Th8

Cradle Mountain Snow 800

Núi Dongbang

Tuyết bay đầy trời.

– Con nhất định muốn làm tiên nhân hay sao?

-Đúng vậy! Tiếp tục đọc